Tôi khó chấp nhận chuyện bỗng bị động kinh khi tuổi còn quá trẻ

Hồ Alva 18/07/2026 6 phút đọc

Hồi đọc được dòng chia sẻ ẩn danh này trong cộng đồng Saigon Ladyboss, mình ngồi im một lúc lâu. Không phải vì sốc, mà vì mình hiểu cái cảm giác đó quá rõ. Cái cảm giác một ngày đẹp trời, cuộc sống mình đang yên đang lành, rồi bỗng dưng có một thứ ập tới mà mình không hề được hỏi ý kiến. Không ai hỏi mình có đồng ý không. Nó cứ vậy mà xảy ra.

“Có những thứ mình không được chọn, nhưng cách mình sống chung với nó thì mình được chọn.” Đọc câu này xong mình phải đọc lại thêm hai lần nữa, vì nó chạm đúng vào cái điều mình vẫn hay tự nhắc mình mỗi khi cuộc sống ném cho mình một cú bất ngờ không mời mà đến.

Tại sao mình hiểu điều này

Mình không bị động kinh, nhưng mình từng có những giai đoạn cơ thể và tinh thần mình phản bội mình theo những cách rất khác. Có lúc là sức khỏe, có lúc là một biến cố gia đình, có lúc chỉ đơn giản là mình thức dậy một sáng và thấy bản thân xa lạ với chính mình. Lúc đó mình cũng từng hỏi tại sao lại là mình, mình đã làm gì sai đâu mà phải gánh chuyện này.

Nhưng rồi mình nhận ra càng hỏi tại sao, mình càng kẹt lại một chỗ. Cái câu hỏi đó không có lời giải, và nó chỉ khiến mình mệt thêm thôi. Cái mình có thể làm, là học cách đứng dậy mỗi lần nó xảy ra, học cách không để nó định nghĩa mình là ai.

Bạn có đang cảm thấy thế không?

Mình tin trong cộng đồng này, có rất nhiều chị em đang mang trong người một điều gì đó không ai nhìn thấy được. Có thể là một căn bệnh, một nỗi sợ âm thầm mỗi ngày, một cơn hoảng loạn có thể ập đến bất cứ lúc nào mà không báo trước. Bạn phải sống chung với nó, phải học cách giấu nó đi trước mặt đồng nghiệp, trước mặt con cái, trước mặt người yêu thương, vì sợ họ nhìn mình khác đi.

Bạn có từng nửa đêm nằm khóc một mình vì tự hỏi sao đời lại chọn mình để thử thách chuyện này không? Bạn có từng cảm thấy cô đơn ngay cả khi xung quanh đầy người thương mình, chỉ vì họ không thể hiểu hết cái gánh nặng bạn đang mang không?

Nếu có, mình muốn bạn biết là bạn không hề kỳ lạ, và bạn không hề đơn độc trong cảm giác đó.

Mình nghĩ thế này

Mình nghĩ điều khó nhất không phải là chấp nhận bệnh tật hay biến cố, mà là chấp nhận rằng cuộc đời mình từ giờ sẽ khác đi một chút so với những gì mình từng hình dung. Nhưng khác đi không có nghĩa là kém đi. Mình đã gặp nhiều chị em sống chung với bệnh tật, với khiếm khuyết, với những giới hạn cơ thể, mà họ vẫn làm mẹ tốt, vẫn làm chủ doanh nghiệp, vẫn yêu và được yêu trọn vẹn.

Cái quyền lực nhỏ bé mà mình luôn có, dù hoàn cảnh có tệ đến đâu, là quyền chọn thái độ mình đối diện với nó. Không phải để giả vờ ổn, mà là để mỗi ngày mình cho phép mình buồn một chút, rồi lại đứng dậy đi tiếp một chút. Không cần phải mạnh mẽ suốt hai mươi bốn giờ, chỉ cần không bỏ cuộc là đủ rồi.

Chị em nào đang mang một điều gì đó thầm lặng như vậy, mình muốn nghe câu chuyện của bạn lắm. Chia sẻ ở dưới hoặc inbox ẩn danh cho mình nhé, tụi mình cùng ngồi nghe nhau.

Hồ Alva
Hồ Alva
CMO, Big E Co. · Saigon Ladyboss

Người điều hành tại Big Electric, chia sẻ tư duy tài chính và nghệ thuật sống thong dong dành cho phụ nữ hiện đại.

Bạn muốn đồng hành
cùng Hồ Alva?

Gia nhập cộng đồng Saigon Ladyboss — nơi những người phụ nữ bản lĩnh cùng nhau học và lớn lên.

Lên đầu trang