Sáng nay đọc được một chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss, Alva ngồi lặng một lúc lâu. Một bạn nữ kể chuyện đứng tên vay 30 triệu giúp ba, vậy mà 6 năm trôi qua rồi, vẫn chưa thấy lối thoát. Đọc mà nghẹn, vì Alva cũng từng ở trong hoàn cảnh y chang vậy, đứng tên vay giúp người thân một lần, và cái cảm giác đó, thiệt sự không dễ chịu chút nào.
Tại sao mình hiểu điều này
Hồi đó Alva còn trẻ, mới đi làm được vài năm, gia đình cần tiền gấp mà không ai đủ điều kiện đứng tên vay ngân hàng. Thế là mình nhận lời, nghĩ đơn giản là giúp được thì giúp, người nhà mà, tính toán chi cho mệt. Nhưng rồi tháng nào cũng phải nhớ ngày trả, phải xoay tiền, có tháng lương chưa về kịp mà nợ đã tới hạn, tim đập thình thịch không dám nói cho ai biết. Cái mệt không chỉ nằm ở số tiền, mà là cái cảm giác mình đang gánh một trách nhiệm không phải của riêng mình, nhưng không thể buông, vì buông là thấy có lỗi.
Có những đêm Alva nằm tính đi tính lại, không biết đến bao giờ mới hết nợ, không biết liệu người thân mình có hiểu cho áp lực này không, hay họ nghĩ đơn giản là mình đứng tên thôi, có gì đâu mà lo. Cái khoảng cách giữa suy nghĩ của người vay hộ và người được vay giúp, đôi khi xa lắm chị em ơi.
Bạn có đang cảm thấy thế không?
Alva tin là rất nhiều chị em trong cộng đồng mình cũng đang mang một khoản nợ không phải của mình, nhưng lại là trách nhiệm của mình. Có thể là vay giúp ba mẹ, giúp anh chị em, giúp người yêu cũ, hay thậm chí giúp bạn thân. Ban đầu ai cũng nghĩ chuyện nhỏ, giúp được thì giúp. Nhưng rồi năm này qua năm khác, khoản nợ vẫn còn đó, mà cuộc sống của mình thì cứ bị cột chặt vào nó.
Bạn có từng thấy mình mệt mỏi vì phải gánh một trách nhiệm mà không biết bao giờ mới xong không? Có từng tự hỏi tại sao mình lại rơi vào tình huống này, trong khi mình chỉ muốn giúp bằng cả tấm lòng? Có từng cảm thấy cô đơn vì không dám kể cho ai nghe, sợ người ta nghĩ mình dại, hay sợ làm tổn thương người thân nếu nói ra sự thật rằng mình cũng đang kiệt sức?
Nếu bạn đang cảm thấy như vậy, Alva muốn bạn biết rằng bạn không đơn độc đâu. Có rất nhiều phụ nữ ngoài kia cũng đang âm thầm mang những gánh nặng tương tự, chỉ là không ai nói ra thôi.
Mình nghĩ thế này
Alva nghĩ tình thân là quý, giúp đỡ nhau là điều đẹp, nhưng giúp đỡ không có nghĩa là mình phải hy sinh hết cuộc sống của mình cho nó. Nếu một khoản vay giúp đã kéo dài quá lâu, đã vượt quá khả năng chịu đựng của mình, thì có lẽ đã đến lúc mình cần ngồi lại, nói chuyện thẳng thắn với người thân, để cùng tìm cách giải quyết, thay vì một mình mình gánh trong im lặng.
Mình cũng cần học cách tha thứ cho bản thân, vì lúc đó mình đã làm điều tốt nhất mình có thể, với những gì mình biết vào thời điểm đó. Không ai hoàn hảo, không ai lường trước hết được mọi chuyện. Điều quan trọng bây giờ không phải là dằn vặt vì quá khứ, mà là tìm một lối đi để mình được nhẹ nhõm hơn, dù là từng bước nhỏ.
Và quan trọng nhất, đừng ngại lên tiếng. Chia sẻ không làm mình yếu đuối, mà giúp mình được lắng nghe, được đồng cảm, và biết đâu, được tìm ra giải pháp mà một mình mình chưa nghĩ tới.
Chị em có đang mang một câu chuyện tương tự không? Kể cho Alva nghe với, dù ẩn danh cũng được, mình luôn ở đây lắng nghe.


