Tôi bắt trends hơi muộn lần này. Không phải vì lười, mà vì cái câu hỏi trong đề thi văn tốt nghiệp THPT sáng ngày 11/6 đó cứ bám chặt lấy đầu tôi mấy ngày nay, không chịu buông.
“Làm thế nào để có những Steve Jobs Việt Nam?”
Trong khi khắp nơi trên mạng xã hội đang sôi sùng sục tranh luận — người thì khen đề hay, người thì chê đề lạc đề, các giáo viên viết đáp án mẫu thi nhau lên trending — tôi chỉ ngồi nhìn vào những con số xuất khẩu vừa cập nhật tuần trước và tự hỏi: Phải chăng chúng ta đang hỏi sai câu hỏi?
Tôi không phải người làm giáo dục. Tôi làm xuất khẩu. Nhưng đúng vì làm xuất khẩu, tôi mới thấy câu hỏi đó cần được nhìn từ một góc khác — góc của người đứng giữa thị trường quốc tế, nhìn hàng Việt Nam chạy ra thế giới mỗi ngày.
Và từ góc đó, câu trả lời cho câu hỏi “Làm thế nào để có Steve Jobs Việt Nam?” không nằm ở việc chúng ta có đang đào tạo đúng người hay không — mà nằm ở một câu hỏi nền tảng hơn: Steve Jobs đang xuất khẩu thứ gì, và thứ đó có phải thế mạnh của Việt Nam không?
1. Trước Khi Nói Về Steve Jobs — Hãy Nhìn Xem Chúng Ta Đang Đứng Ở Đâu
Tuần trước, số liệu Cục Thống kê công bố: tổng kim ngạch xuất nhập khẩu 5 tháng đầu năm 2026 của Việt Nam đạt 445,12 tỷ USD, tăng 25% so với cùng kỳ — mức cao nhất từ trước đến nay. Riêng xuất khẩu đạt 215,66 tỷ USD, tăng 19,5%. Cả năm 2025, con số cán đích ở mức kỷ lục 930,05 tỷ USD, tăng 18,2%, với xuất siêu hơn 20 tỷ USD.
Những con số này không phải ngẫu nhiên. Đây là kết quả của hàng triệu người Việt đang làm việc mỗi ngày trong các nhà máy, trên những cánh đồng, trong những xưởng may, những cơ sở chế biến nông sản. Họ không phải Steve Jobs. Nhưng họ đang làm nên nước Việt Nam xuất khẩu.
Vậy Việt Nam mạnh ở đâu? Hãy nhìn thẳng vào 3 nhóm ngành xuất khẩu đang gánh vác con tàu thương mại này:
Nhóm 1: Điện tử, Máy vi tính và Linh kiện — “Công xưởng số” đang lên
Theo số liệu của Cục Hải quan, năm 2025, Việt Nam xuất khẩu máy vi tính, sản phẩm điện tử và linh kiện đạt 107,7 tỷ USD, tăng tới 48,4% so với năm 2024. Đây là nhóm hàng số một, chiếm gần một phần tư tổng kim ngạch xuất khẩu cả nước. Samsung, Intel, LG, Foxconn — các ông lớn công nghệ toàn cầu đã chọn Việt Nam làm cứ điểm sản xuất. Điều đó không tự nhiên mà có. Đó là vì chúng ta có lực lượng lao động trẻ, khéo tay, học nhanh, và chi phí cạnh tranh.
Nhưng — và đây là chữ “nhưng” quan trọng nhất — gần như toàn bộ giá trị gia tăng trong nhóm hàng này thuộc về doanh nghiệp FDI. Chúng ta là tay thợ, không phải người sáng chế. Điều đó không xấu. Nhưng nếu cứ mãi hài lòng với vị trí đó thì đó là vấn đề.

Nhóm 2: Dệt may, Da giày — Di sản và Bản lĩnh
Dệt may và da giày vẫn là hai trụ cột không thể thiếu trong cơ cấu xuất khẩu Việt Nam, đặc biệt trong bối cảnh EVFTA giúp hàng Việt có lợi thế thuế quan vào EU. Mỹ tiếp tục là thị trường xuất khẩu lớn nhất với các mặt hàng dệt may và da giày đạt mức tăng trưởng ấn tượng. Nhóm hàng công nghiệp chế biến, chế tạo chiếm tới gần 90% tổng kim ngạch xuất khẩu năm 2025.
Đây là ngành mà người lao động Việt Nam đã gắn bó cả đời. Đây là ngành mà hàng triệu gia đình được nuôi sống. Nhưng cũng đây là ngành mà giá trị thương hiệu gần như bằng không — chúng ta may quần áo cho Zara, Nike, H&M, nhưng nhãn hiệu nằm ở nơi khác.

Nhóm 3: Nông sản, Thủy sản — Thế Mạnh Gốc Rễ
Cà phê. Gạo. Hạt điều. Hạt tiêu. Tôm. Cá tra. Trái cây. Đây là những thứ đất đai Việt Nam cho đi trong suốt hàng nghìn năm. Và bây giờ, xu hướng đã bắt đầu chuyển dịch: từ xuất thô sang gia tăng giá trị thông qua chế biến. Không còn xuất cà phê nhân thô mà xuất cà phê rang xay có thương hiệu. Không còn xuất tôm đông lạnh thô mà xuất tôm chế biến với chứng nhận quốc tế.
Đây là nhóm hàng tôi quan tâm nhất — vì đây là nơi câu chuyện về “thoát gia công” thực sự có nghĩa.
Tôi kể ba nhóm ngành này không phải để khoe thành tích. Tôi kể để hỏi thẳng: cái nào trong số này cần một Steve Jobs để tăng trưởng?
- Điện tử ư — chúng ta đang là công xưởng lắp ráp, không phải nơi sáng chế chip.
- Dệt may ư — chúng ta cần người biết branding và phân phối quốc tế, không phải người tạo ra hệ điều hành mới.
- Nông sản ư — chúng ta cần người hiểu chuỗi cung ứng lạnh và thị hiếu người mua nước ngoài, không phải người xây nền tảng mạng xã hội.
Vậy thì Steve Jobs — theo đúng nghĩa đen của câu hỏi đề thi — thực ra đang giải quyết bài toán của ai?
2. Công Nghệ Lõi — Thứ Mỹ Đang Xuất Khẩu
Trước khi nói Việt Nam có cần Steve Jobs không, hãy dừng lại một giây và hỏi: Steve Jobs thực ra đang làm gì? Ông không chỉ tạo ra sản phẩm đẹp. Ông đang xuất khẩu công nghệ lõi — hệ điều hành iOS, chip Apple Silicon, hệ sinh thái App Store — sang toàn thế giới. Mark Zuckerberg xuất khẩu nền tảng mạng xã hội. Elon Musk xuất khẩu hệ thống phóng vệ tinh, pin năng lượng, phần mềm lái xe tự động.
Nói cách khác: những người này không đơn thuần là nhà phát minh — họ là nhà xuất khẩu công nghệ lõi. Và công nghệ lõi chính là thế mạnh xuất khẩu của nước Mỹ, giống như nông sản là thế mạnh của Việt Nam, hay linh kiện điện tử là thế mạnh của Đài Loan, hay ô tô là thế mạnh của Đức. Mỗi quốc gia có một loại hàng hóa mà họ tạo ra tốt hơn và rẻ hơn người khác — đó chính là nền tảng của thương mại quốc tế từ thời Adam Smith đến tận bây giờ.
Vậy câu hỏi không phải là “Việt Nam có muốn có Steve Jobs không?” — câu hỏi đúng phải là: “Công nghệ lõi có phải thế mạnh xuất khẩu tự nhiên của Việt Nam không?”
Và câu trả lời thực tế là: chưa — và việc ép mình chạy vào đó ngay lập tức có thể là một canh bạc rất tốn kém. Công nghệ lõi cần hàng thập kỷ và hàng tỷ đô la để xây dựng, cần hệ sinh thái đại học nghiên cứu đủ mạnh, cần thị trường nội địa đủ lớn để thử nghiệm. Intel mất cả thế hệ mới cạnh tranh được với TSMC. Samsung mất hai mươi năm để xây chuỗi bán dẫn riêng — và vẫn đang bị TSMC bỏ xa ở node tiên tiến nhất.
Quan trọng hơn: ngay cả công nghệ lõi cũng đang cho thấy những giới hạn rất thật. Tuần này, một bài báo trên CafeF đưa tin nhiều doanh nghiệp toàn cầu đang âm thầm tuyển lại nhân sự vừa sa thải — bởi vì AI không đáp ứng được công việc như kỳ vọng.
- Klarna từng tự hào thay hàng trăm nhân viên bằng AI, rồi phải tuyển người trở lại khi khách hàng dọa hủy đăng ký vì dịch vụ tệ hơn.
- Uber dùng hết ngân sách AI cả năm 2026 chỉ trong bốn tháng, ban lãnh đạo thừa nhận không thể đo lường ROI.
Số liệu từ Gartner dự đoán đến 2027, 50% công ty từng kỳ vọng cắt giảm nhân lực nhờ AI sẽ thừa nhận quyết định đó là sai lầm. Khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế rất lớn — AI upskilling: kỳ vọng 54%, thực tế chỉ đạt 3%.
Điều này không có nghĩa là công nghệ vô dụng. Tôi dùng AI hàng ngày — soạn nội dung, phân tích thị trường, tự động hóa quy trình. Nhưng đây là công cụ để khuếch đại thế mạnh sẵn có. Thế mạnh sẵn có của tôi đến từ các kiến thức chuyên ngành mà tôi đã từng học ở Đại Học cộng thêm quá trình thực chiến qua các dự án tại Big E Co. như với TP-Menswear trên ALibaba, Gomery trên sàn Etsy,… Từ đó giúp tôi có thể sử dụng AI đúng nghĩa như một người bạn đồng hành có kiểm soát của riêng mình.
Và bài học lớn hơn là: ngay cả Mỹ — nơi sản sinh ra Steve Jobs — cũng đang học được rằng đổ tiền vào công nghệ không tự động tạo ra giá trị. Huống chi một quốc gia đang trong giai đoạn xây nền móng xuất khẩu như Việt Nam.
3. Câu Hỏi Đúng Hơn: Ai Sẽ Dùng Công Nghệ Để Khuếch Đại Thế Mạnh Việt Nam?
Đây mới là câu hỏi tôi muốn đặt ra với tất cả mọi người — và đặc biệt là với những bạn trẻ vừa bước ra khỏi phòng thi ngày 11/6 đó.
Không phải: “Ai sẽ phát minh ra iPhone phiên bản Việt Nam?”
Mà là: “Ai sẽ dùng công nghệ để cà phê Đắk Lắk xuất được trực tiếp vào chuỗi siêu thị Whole Foods ở Mỹ với thương hiệu Việt? Ai sẽ dùng AI để phân tích xu hướng thị trường nước ngoài và giúp người nông dân trồng đúng giống rau đúng thời điểm xuất khẩu? Ai sẽ xây dựng nền tảng logistics thông minh giúp container hàng Việt đi nhanh hơn, rẻ hơn, ít rủi ro hơn?”
Đây không phải tầm nhìn nhỏ. Đây là xuất khẩu thông minh — và đó là cuộc cách mạng mà Việt Nam thực sự cần.
Nhìn lại chuỗi giá trị nông sản: một quả bơ Việt Nam trồng ở Đắk Nông, nếu xuất thô, giá vài nghìn đồng một ký. Nếu qua chế biến, đóng gói, thương hiệu hóa, trực tiếp vào kênh phân phối châu Âu — giá trị có thể tăng 5 đến 10 lần. Khoảng cách đó không cần một Steve Jobs tạo ra iPhone. Khoảng cách đó cần một người biết logistics quốc tế, biết thị hiếu người mua, biết dùng phần mềm quản lý chuỗi cung ứng, và đủ dũng cảm để bỏ qua thương lái trung gian mà tiếp cận trực tiếp khách hàng ngoại quốc.

Đó là người Việt Nam hoàn toàn có thể trở thành — ngay hôm nay, không cần đợi vài thập kỷ nữa.
4. Thoát Khỏi Cái Bóng Gia Công — Bài Học Từ Thực Tế
Suốt những năm qua, cái câu hỏi “bao giờ Việt Nam thoát khỏi gia công?” cứ lặp lại như một bài hát không có hồi kết. Tôi không phủ nhận — đây là vấn đề thực sự. Khu vực FDI chiếm phần lớn giá trị xuất khẩu, đặc biệt trong ngành điện tử và điện thoại. Nhưng “thoát gia công” không có nghĩa là phải ngay lập tức xây dựng tập đoàn công nghệ đủ sức thách thức Apple hay Google.
Thoát gia công có thể bắt đầu từ những thứ nhỏ hơn, nhưng thực chất hơn:
Thứ nhất, xây thương hiệu ngay trong chuỗi sản xuất. Không phải cứ là linh kiện thì mãi mãi vô danh. Nhiều doanh nghiệp Việt đã bắt đầu đăng ký sở hữu trí tuệ cho các quy trình sản xuất, tạo ra chứng nhận “Manufactured in Vietnam” có giá trị thực sự — không chỉ là nhãn dán địa lý mà là tín chỉ chất lượng. Thị trường EU, nhờ EVFTA, đang ngày càng quan tâm đến truy xuất nguồn gốc, chuỗi cung ứng minh bạch. Đây là cơ hội, không phải gánh nặng.
Thứ hai, sở hữu kênh phân phối. Câu chuyện kinh điển của Trung Quốc trong hai thập kỷ qua là họ không chỉ sản xuất — họ mua lại hoặc tự xây dựng kênh phân phối ở thị trường đích. Việt Nam có thể học từ mô hình đó, đặc biệt trong ngành nông sản: thay vì bán qua trung gian Thái Lan hay Trung Quốc, trực tiếp có đại diện thương mại tại các thị trường mục tiêu.
Thứ ba, câu chuyện thương hiệu là công cụ xuất khẩu. Đừng nghĩ branding chỉ là logo đẹp. Branding trong xuất khẩu là niềm tin có thể định giá. Khi người tiêu dùng Nhật Bản hay Hàn Quốc biết đến “cà phê Arabica từ vùng Cầu Đất Đà Lạt” hay “tôm sinh thái Cà Mau nuôi không kháng sinh” — họ sẵn sàng trả giá cao hơn. Đó là lúc chúng ta thoát khỏi cuộc cạnh tranh về giá rẻ mà bước vào cuộc cạnh tranh về giá trị.
Tôi đã thấy những doanh nghiệp Việt đang làm được điều này. Không ồn ào. Không cần lên báo lớn. Họ đang từng bước, từng thị trường, xây dựng sự hiện diện. Và họ không trông giống Steve Jobs một chút nào — họ trông như những doanh nhân Việt thực dụng, quyết liệt, biết mình đang làm gì.
5. Việt Nam Không Cần Thêm Steve Jobs — Chúng Ta Cần Người “Made in Vietnam” Đúng Nghĩa
Hồi còn đi học, tôi thuộc tuýp người rất dễ bị hỏi “ước mơ của em là gì?” rồi trả lời “em muốn trở thành người nổi tiếng như…” và cứ thế lặp theo mẫu người khác. Mãi đến khi thực sự đứng giữa thị trường quốc tế, nhìn container hàng Việt xuất đi, tôi mới hiểu: điều mạnh nhất mình có không phải là khả năng bắt chước người khác, mà là khả năng hiểu mình là ai và mình có gì.
Steve Jobs vĩ đại — nhưng ông sinh ra trong một hệ sinh thái rất cụ thể: một đất nước tôn thờ sự khác biệt, có thị trường nội địa 300 triệu người làm bệ phóng, có văn hóa dám thất bại và thử lại, có dòng vốn mạo hiểm chấp nhận cược vào ý tưởng điên rồ. Việt Nam không phải là nước Mỹ. Và đó không phải điểm yếu — đó đơn giản là bối cảnh khác.
Trong bối cảnh đó, điều Việt Nam cần là những người hiểu thị trường xuất khẩu như hiểu lòng bàn tay, biết đàm phán với đối tác nước ngoài không chỉ bằng tiếng Anh mà bằng sự hiểu biết văn hóa, dám đặt cược vào thương hiệu của mình thay vì mãi đứng sau thương hiệu người khác, và sử dụng công nghệ không phải để tạo ra một Apple mới mà để nâng giá trị của từng ký nông sản, từng sản phẩm thủ công, từng container hàng rời cảng Việt Nam.
Đó là người “Made in Vietnam” đúng nghĩa — không phải được sản xuất theo khuôn mẫu từ Silicon Valley, mà được đúc nên từ những thực tế của một đất nước nhiệt đới, đông dân, đang vươn mình ra thế giới với bản sắc riêng không thể nhầm lẫn.
Tôi bắt trends muộn lần này. Nhưng tôi nghĩ câu trả lời tôi đưa ra không phải là muộn — mà là câu trả lời cần thêm thời gian để chín.
Còn bạn — bạn nghĩ sao? Việt Nam cần Steve Jobs, hay cần nhiều hơn những người sẵn sàng đặt cược vào hàng Việt trên sân chơi toàn cầu?
Hồ Alva — CMO tại Big E Co., người làm xuất nhập khẩu và hay suy nghĩ quá nhiều vào ban đêm.
📌 Theo dõi chuyên mục Tâm Sự Xuất Khẩu tại hoalva.bigeco.vn để cập nhật những phân tích thực tế từ góc nhìn người trong ngành.
Bạn muốn đồng hành cùng Hồ Alva?
Gia nhập cộng đồng Saigon Ladyboss — nơi những người phụ nữ bản lĩnh cùng nhau học và lớn lên.
Gia nhập Saigon Ladyboss →

