Tổng quan tin tức
Mekong ASEAN vừa đưa tin nhiều mặt hàng xuất khẩu Việt Nam sang Philippines tăng đột biến. Đây không phải tín hiệu nhỏ. Philippines là thị trường nhập khẩu gạo lớn nhất của Việt Nam nhiều năm liền, và giờ đây danh sách mặt hàng tăng trưởng mạnh đang mở rộng ra ngoài gạo — sang cả vật liệu xây dựng, thực phẩm chế biến, hàng tiêu dùng.
Vì sao Philippines đang hút hàng Việt?
Tôi từng làm việc trực tiếp với vài buyer Philippines qua các đơn hàng B2B trên Alibaba cho nhóm ngành thực phẩm và vật liệu xây dựng. Đặc điểm của thị trường này: dân số 115 triệu, tốc độ đô thị hóa nhanh, nhưng năng lực sản xuất nội địa của họ không theo kịp nhu cầu tiêu dùng. Họ nhập siêu gần như mọi thứ — từ xi măng, thép, đến rau củ, gia vị, hàng may mặc giá rẻ. Vị trí địa lý gần, thời gian vận chuyển đường biển từ Việt Nam chỉ 3-5 ngày, chi phí logistics thấp hơn đáng kể so với đối thủ từ Trung Quốc hay Thái Lan vào một số phân khúc.
Con số nói lên điều gì
Khi một thị trường tăng đột biến đồng loạt ở nhiều ngành hàng chứ không chỉ một mặt hàng chủ lực, đó là dấu hiệu cầu tiêu dùng thực đang phục hồi, không phải một đơn hàng đột biến do đứt gãy chuỗi cung ứng ở đâu đó. Với dân buôn bán như tôi, đây là điểm khác biệt quan trọng giữa “sóng ngắn hạn ăn theo thời sự” và “xu hướng có thể khai thác dài hạn”.
Nhận định của Hồ Alva
Tôi đã thấy kịch bản này trước đây. Thị trường tăng nóng, ai cũng nhảy vào, giá chào bán loạn xạ, rồi 6 tháng sau phân nửa số nhà xuất khẩu Việt Nam rút lui vì không quản được công nợ hoặc bị buyer ép giá vì thiếu hợp đồng dài hạn. Philippines là thị trường dễ vào nhưng khó trụ — rào cản kỹ thuật thấp, nhưng cạnh tranh về giá cực kỳ khốc liệt vì Thái Lan, Indonesia đều nhắm vào đúng thị trường này.
Điểm tôi muốn các SME lưu tâm: đừng nhảy vào bằng tư duy “bán được lô nào hay lô đó”. Philippines không phải thị trường để đánh nhanh rút gọn — nó là thị trường để xây quan hệ buyer dài hạn, vì chi phí tìm buyer mới ở đây không hề rẻ so với lợi nhuận biên trên mỗi container. Tôi từng tư vấn cho một xưởng sản xuất vật liệu xây dựng ở Bình Dương, họ chốt được hợp đồng khung 12 tháng với một nhà phân phối ở Manila thay vì bán lẻ từng đơn — biên lợi nhuận thấp hơn 3-4% nhưng dòng tiền ổn định gấp nhiều lần, và họ tiết kiệm được chi phí tìm khách mới liên tục.
Hướng đi cho SME lúc này rất rõ: tận dụng sóng tăng trưởng để tiếp cận buyer, nhưng mục tiêu cuối cùng phải là ký được hợp đồng khung 6-12 tháng, không phải chốt vài container rồi thôi.
Cơ hội cho SME
Ngành vật liệu xây dựng, thực phẩm chế biến, bao bì nhựa và hàng tiêu dùng nhanh đang có dư địa tốt nhất. Philippines đẩy mạnh đầu tư công vào hạ tầng, kéo theo nhu cầu xi măng, thép, gạch ốp lát tăng theo. Doanh nghiệp Việt có lợi thế giá thành cạnh tranh hơn hàng Trung Quốc ở phân khúc trung cấp, và nhanh hơn về thời gian giao hàng so với đối thủ xa hơn. Đây là lúc build profile công ty trên các nền tảng B2B, tham gia hội chợ thương mại song phương, và chủ động tiếp cận các nhà phân phối lớn ở Manila, Cebu thay vì chờ đơn hàng tự tìm đến.
Lưu ý rủi ro
Rủi ro lớn nhất không phải ở phía cầu, mà ở năng lực quản trị công nợ và logistics của chính doanh nghiệp Việt. Nhiều SME khi thấy đơn hàng dồn dập thì mở rộng sản xuất quá nhanh, không kiểm soát được dòng tiền, dẫn đến giao hàng trễ hoặc chất lượng không đồng đều — mất uy tín ngay từ lô hàng đầu tiên. Giải pháp đơn giản: tăng trưởng theo đúng năng lực vận hành thực tế, có hợp đồng rõ ràng về điều khoản thanh toán trước khi mở rộng quy mô đơn hàng.
Doanh nghiệp bạn đã có sẵn network buyer ở Philippines chưa, hay vẫn đang chờ đơn hàng tự gõ cửa?
Bạn muốn đồng hành cùng Hồ Alva?
Gia nhập cộng đồng Saigon Ladyboss — nơi những người phụ nữ bản lĩnh cùng nhau học và lớn lên.
Gia nhập Saigon Ladyboss →
