Nhận lương 25 triệu để ngồi không: sướng hay khổ?

Hồ Alva 03/07/2026 5 phút đọc

Sáng nay đọc được một chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss, mình khựng lại vài giây. Một bạn nữ tâm sự rằng mỗi tháng nhận 25 triệu, không phải làm gì nhiều, nhưng cứ mở mắt ra là thấy trống rỗng. Không biết mình còn giá trị gì với công ty, với sếp, thậm chí với chính mình. Đọc xong mình chỉ muốn ôm bạn đó một cái, vì mình hiểu cảm giác này hơn bạn nghĩ.

Ai nhìn vào cũng bảo sướng thấy mồ, lương cao mà việc nhẹ, than gì nữa. Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, cái cảm giác ngồi không giữa văn phòng đông người, tay gõ bàn phím cho có, mắt lướt mail cho có, còn đầu thì trống hoác, nó mệt hơn nhiều so với việc bận đến mức không kịp thở.

Tại sao mình hiểu điều này

Mình từng có giai đoạn làm ở một công ty mà vai trò của mình bị mờ dần theo thời gian. Không ai nói thẳng là công ty không cần mình nữa, nhưng mọi quyết định quan trọng cứ lướt qua mình như mình vô hình. Lương vẫn về đều, vẫn đủ sống thoải mái, nhưng mỗi sáng thức dậy mình tự hỏi, hôm nay đi làm để làm gì.

Cái cảm giác được trả tiền để tồn tại chứ không phải để đóng góp, nó bào mòn mình từ bên trong. Mình nhớ có những buổi chiều ngồi nhìn màn hình máy tính, không phải vì lười, mà vì thực sự không biết mình nên làm gì tiếp theo để thấy mình còn quan trọng. Lúc đó tiền không cứu được cảm giác lạc lõng đó đâu chị em ơi.

Bạn có đang cảm thấy thế không?

Có phải bạn cũng đang ở trong tình huống tương tự? Công việc ổn định, thu nhập tốt, nhưng mỗi ngày trôi qua bạn thấy mình như đang trả giá bằng thời gian và tuổi trẻ để đổi lấy một sự an toàn giả tạo. Bạn sợ nghỉ việc vì không biết ngoài kia có gì tốt hơn không, nhưng ở lại thì cứ thấy mình đang chết dần trong sự nhàm chán.

Hay bạn đang tự trách bản thân, nghĩ rằng mình thật vô ơn khi có công việc nhàn mà lương cao còn than thở. Người ngoài nhìn vào ai cũng ước được như bạn, nhưng chỉ bạn mới biết bên trong mình đang dần mất đi cảm giác được cần đến, được công nhận.

Mình nghĩ thế này

Tiền lương chỉ là một phần của công việc, phần còn lại là cảm giác mình có ý nghĩa, có tiếng nói, có chỗ đứng. Nếu bạn cảm thấy mình đang bị bỏ quên, đừng vội trách bản thân hay im lặng chịu đựng. Hãy thử nói chuyện thẳng thắn với sếp, hỏi rõ vai trò của mình đang ở đâu trong bức tranh chung. Đôi khi công ty không cố tình bỏ rơi bạn, chỉ là không ai để ý đến cảm xúc của bạn thôi.

Nếu sau khi thử mọi cách mà mọi thứ vẫn không thay đổi, có lẽ đã đến lúc bạn cần nghiêm túc nghĩ đến việc tìm một môi trường mới, nơi bạn được là chính mình và được ghi nhận đúng với công sức bỏ ra. Tiền quan trọng thật, nhưng giá trị bản thân còn quan trọng hơn nhiều.

Chị em nào đang trong hoàn cảnh tương tự, đừng ngại chia sẻ nhé. Đôi khi chỉ cần biết mình không cô đơn trong cảm giác này, mọi thứ đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều rồi.

Hồ Alva
Hồ Alva
CMO, Big E Co. · Saigon Ladyboss

Người điều hành tại Big Electric, chia sẻ tư duy tài chính và nghệ thuật sống thong dong dành cho phụ nữ hiện đại.

Bạn muốn đồng hành
cùng Hồ Alva?

Gia nhập cộng đồng Saigon Ladyboss — nơi những người phụ nữ bản lĩnh cùng nhau học và lớn lên.

Lên đầu trang