Mình đã từng ngồi nhắn tin an ủi bạn bè trong tình huống y chang vậy — và thành thật mà nói, mình không biết nên nói ‘thôi kệ, anh ấy có lý do mà’ hay ‘ủa nhưng bố mẹ bạn đã biết rồi đó, sao giờ?’. Cái cảm giác đó lưng chừng lắm, khó chịu mà không dám nói thẳng.
Tại sao mình hiểu điều này
Hồi còn trẻ hơn, mình là kiểu người hay tự nhủ ‘thông cảm đi, người ta có chuyện’. Và mình thông cảm thật — thông cảm tới mức quên mất rằng phía bên kia cũng có người đang chờ, đang bị ảnh hưởng, đang phải giải thích với gia đình mình vì một quyết định mà mình không được báo trước. Mình học được điều này hơi muộn: thông cảm không có nghĩa là mình phải nuốt hết phần khó chịu vào trong. Thông cảm là hiểu cho người ta, nhưng cảm xúc của mình cũng cần được hiểu — kể cả bởi chính mình.
Bạn có đang cảm thấy thế không?
Bạn biết anh ấy không cố tình. Bạn biết nhà anh có chuyện thật. Nhưng bố mẹ bạn đã biết rồi — và bây giờ bạn là người phải đứng ra giải thích, phải xoa dịu, phải ‘đỡ’ cho cả hai phía. Bạn không giận anh ấy, nhưng bạn mệt. Mệt vì cái cảm giác mình luôn là người linh hoạt, người nhường, người hiểu — còn lịch của mình, gia đình mình, thì cứ là thứ có thể dời được. Không ai nói thẳng ra, nhưng bạn cảm nhận được. Và cái cảm nhận đó không sai đâu.
Mình nghĩ thế này
Thông cảm là tốt. Nhưng thông cảm một lần, hai lần, rồi thành thói quen — thì đó không còn là thông cảm nữa, đó là bạn đang tự đặt mình vào hàng chờ. Điều quan trọng không phải là anh ấy có lý do chính đáng không — mà là sau đó, anh ấy có nhận ra rằng sự kiện này không chỉ ảnh hưởng đến hai người, mà còn ảnh hưởng đến gia đình bạn không. Có xin lỗi bố mẹ bạn không. Có chủ động sắp xếp lại không. Hay chỉ một câu ‘anh xin lỗi em’ rồi thôi. Đó mới là thứ bạn cần để biết mình đang đứng ở đâu trong chuyện này.
Chị em đang ở tình huống tương tự, hay đã từng qua rồi? Kể mình nghe với — đôi khi chỉ cần được nói ra là nhẹ hơn nhiều rồi.


