Sáng nay lướt inbox ẩn danh của cộng đồng, đọc được câu chuyện của một chị em: đang phân vân có nên bán lỗ 5 lượng vàng để gửi tiết kiệm lấy lãi hay không. Đọc xong tự nhiên thấy nghẹn nghẹn, vì câu “giá như không mua vàng” — mình tin chắc không chỉ chị đó, mà rất nhiều chị em mình đọc tới đây cũng đã từng thở dài y chang vậy, ít nhất một lần trong đời.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình là Ho Alva, làm CMO, ngày nào cũng đụng vào số má, chiến lược, quyết định. Vậy mà tiền bạc cá nhân của mình có giai đoạn cũng rối như tơ vò. Mình nhớ có lần mua vàng lúc giá đang hừng hực, ai cũng nói “mua đi, giữ của, sau này con cái nhờ”. Mình mua. Rồi giá xuống, mình ôm, ngày nào cũng mở app coi giá như coi nhịp tim của mình vậy. Có bữa ngồi tính lỗ mà tay run, đầu thì cứ lặp đi lặp lại một câu: phải chi hồi đó mình đừng mua, phải chi hồi đó mình gửi tiết kiệm cho rồi, phải chi…
Cái cảm giác đó không phải là tiếc tiền không đâu, nó là cảm giác tự trách bản thân sao không sáng suốt hơn, sao lại tin vào một quyết định mà giờ mình phải è cổ ra gánh. Phụ nữ mình mà, đâu chỉ lo cho mình, còn lo cho chồng con, cho gia đình, nên áp lực nó nhân lên gấp mấy lần.
Bạn có đang cảm thấy điều đó không?
Có phải bạn cũng đang nhìn 5 lượng vàng, hay 2 lượng, hay chỉ 1 chỉ thôi cũng được, mà lòng cứ đắn đo không biết bán hay giữ? Bán thì sợ lỗ thiệt, giữ thì sợ lỗ thêm. Đêm nằm tính tới tính lui, sáng dậy vẫn chưa quyết được gì, chỉ thấy mệt trong lòng. Có khi bạn còn tự hỏi, hay là mình dở, mình không biết đầu tư, mình kém hơn người ta?
Nếu đúng là bạn đang thấy vậy, thì mình muốn ôm bạn một cái thiệt chặt. Đó không phải vì bạn dở, mà vì thị trường vốn dĩ đã không ai đoán trước được, kể cả những người làm tài chính chuyên nghiệp cũng có lúc sai. Bạn không cô đơn trong cảm giác này đâu.
Mình nghĩ thế này
Mình nghĩ, thay vì cứ dằn vặt với chữ “giá như”, mình nên hỏi bản thân một câu khác: bây giờ mình cần gì hơn — sự an toàn hay khả năng chờ đợi? Nếu tiền đó là tiền để dành phòng thân, mà giữ vàng khiến bạn mất ăn mất ngủ, thì có khi chốt lỗ để đổi lấy sự bình yên trong đầu cũng là một quyết định đúng, dù trên giấy tờ nó không phải quyết định có lời.
Còn nếu bạn không cần dùng tới số tiền đó gấp, và bạn tin vàng vẫn còn cửa để hồi phục, thì có khi kiên nhẫn thêm một chút cũng không sao. Quan trọng nhất không phải là chọn đúng hay sai theo thị trường, mà là chọn cái khiến mình ngủ ngon, sống thanh thản, không phải sáng nào cũng mở app lên rồi tim đập chân run.
Tiền bạc là công cụ để mình sống tốt hơn, chứ không phải để mình dằn vặt bản thân mỗi ngày. Sai một lần, mình học một bài, vậy là đủ rồi.
Còn bạn thì sao, bạn đang giữ hay đã buông? Kể mình nghe với, tụi mình cùng ngồi tâm sự nhé.


