Đây là góc nhìn cá nhân của mình thôi nha, chị em tham khảo chứ đừng nghe theo một trăm phần trăm, vì chuyện hôn nhân gia đình mỗi nhà mỗi cảnh, không ai giống ai hết.
Mình đọc được một dòng chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss, đọc xong ngồi thừ người luôn. Chị đó viết đúng một câu ngắn gọn: “Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi, giờ em muốn sống cho bản thân mình một lần.” Không kể lể dài dòng, không than vãn, nhưng mình đọc mà thấy nặng lòng ghê. Chắc phía sau câu đó là cả một quãng đường dài chị đã đi qua.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình chưa lập gia đình, chưa có con, nên mình không dám nói mình hiểu hết cảm giác của các chị đang làm vợ làm mẹ. Nhưng mình làm chủ doanh nghiệp, ngày nào cũng xoay như chong chóng giữa công việc, đội nhóm, khách hàng, nên mình hiểu rất rõ cái cảm giác dồn hết mình cho một thứ gì đó bên ngoài, đến lúc quay lại thì không nhớ nổi lần cuối mình làm gì chỉ vì mình thích, không vì ai khác. Có những giai đoạn mình bận đến mức quên luôn cả việc tự hỏi bản thân đang ổn không. Nên khi đọc câu chia sẻ đó, mình không đứng ở vai người từng làm vợ làm mẹ, mà đứng ở vai một người phụ nữ cũng từng đánh mất mình vì mải lo cho những thứ xung quanh.
Bạn có đang cảm thấy điều tương tự không?
Mình nghe không ít chị em trong cộng đồng Saigon Ladyboss tâm sự những chuyện na ná vậy. Có chị kể ngày xưa mê nhảy, mê vẽ, mê đi phượt, giờ nhắc lại còn không nhớ nổi cảm giác đam mê đó là gì. Có chị nói đùa mà nghe xót, kiểu chồng đi chơi pickleball về say sưa kể chuyện, còn mình chỉ đứng dọn bàn ăn nghe cho có, chẳng còn thời gian nào dành cho sở thích của riêng mình nữa. Nếu bạn đang đọc bài này mà thấy lòng mình chùng xuống một chút, thấy nhớ ra một phiên bản của mình ngày xưa từng rất khác, thì có lẽ bạn cũng đang mang cảm giác giống chị ấy.
Mình nghĩ thế này
Mình nghĩ muốn sống cho bản thân không có nghĩa là bỏ bê chồng con hay ích kỷ gì cả. Nó chỉ đơn giản là mình cho phép mình được có một góc nhỏ, một khoảng thời gian, một sở thích nào đó chỉ dành riêng cho mình, không phải vì ai, không phải để ai vui. Có thể là một lớp học nhảy buổi tối, một chuyến cà phê một mình, hay đơn giản chỉ là nửa tiếng đọc sách không ai làm phiền. Mình tin một người phụ nữ được sống trọn với chính mình, dù chỉ một chút mỗi ngày, sẽ có nhiều năng lượng hơn để yêu thương những người xung quanh, chứ không phải ngược lại.
Chị em nghĩ sao về câu chuyện này? Có ai đang giống chị ấy không, kể mình nghe với.


