Đây là góc nhìn cá nhân của mình thôi nha, chị em tham khảo chứ đừng nghe theo một trăm phần trăm, vì chuyện hôn nhân gia đình mỗi nhà mỗi cảnh, không ai giống ai hết.
Đọc cái chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss sáng nay, mình khựng lại một chút. Cưới vội vài ngày, rồi vì một câu nói của bố mẹ mà đi hủy đăng ký kết hôn. Nghe thì có vẻ nhanh, có vẻ dễ, nhưng mình tin đằng sau đó là cả một mớ cảm xúc rối bời mà người trong cuộc chưa chắc đã nói hết ra được.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình chưa lập gia đình, chưa có chồng có con, nên mình không dám nhận là mình hiểu hết cảm giác đứng giữa vợ chồng và bố mẹ khó như thế nào. Nhưng mình là con gái trong nhà, mình cũng từng đứng giữa những câu nói của bố mẹ và quyết định của riêng mình. Cái cảm giác một câu nói của người mình thương lại có sức nặng đến mức làm lung lay cả một quyết định lớn, mình nghĩ ai cũng từng trải qua theo cách này hay cách khác, chỉ là mức độ khác nhau thôi.
Bạn có đang cảm thấy thế không?
Mình nghe không ít chị em trong cộng đồng kể lại những chuyện tương tự. Có chị vì mẹ chồng nói một câu mà suýt ly hôn. Có chị vì bố ruột phản đối mà phải giấu chuyện cưới xin cả năm trời. Có người thì ngược lại, im lặng chịu đựng để giữ hòa khí, rồi âm ỉ buồn trong lòng suốt nhiều năm sau đó. Nếu bạn đang đọc bài này và thấy mình trong đó, có lẽ bạn cũng đang tự hỏi, rốt cuộc mình cưới vì mình hạnh phúc, hay vì làm hài lòng ai đó?
Mình nghĩ thế này
Mình nghĩ hôn nhân là chuyện của hai người, nhưng nó không bao giờ chỉ nằm gọn trong hai người đó, vì phía sau còn có gia đình, có những mối quan hệ chằng chịt khác. Một câu nói của bố mẹ có thể chỉ là phản ứng nhất thời, nhưng nếu nó đủ sức làm mình hủy một quyết định vừa mới đưa ra vài ngày trước, thì có lẽ cái quyết định đó chưa thật sự vững từ đầu. Không phải để trách ai đúng ai sai, mà là để mình nhìn lại, mình cưới vì mình tin vào người đó và cuộc hôn nhân đó, hay vì mình đang cố gắng làm tròn vai cho ai khác. Bố mẹ thương mình thật, nhưng đôi khi tình thương đó cũng đến từ nỗi lo sợ, từ những trải nghiệm riêng của họ, chứ chưa chắc đã là câu trả lời đúng cho cuộc đời mình.
Chị em nghĩ sao về câu chuyện này, có ai từng đứng giữa lựa chọn khó như vậy chưa? Kể mình nghe với, dưới phần bình luận hoặc nhắn ẩn danh cũng được nha.


