Sáng nay đọc cái tin nhắn ẩn danh gửi về cho cộng đồng Saigon Ladyboss xong mình ngồi thừ người mất mấy phút. Hai lít rượu, một mình đi bộ về trong đêm, rồi không bao giờ về tới nhà nữa. Đọc mà lạnh sống lưng chị em ơi. Có những câu chuyện không cần thêm thắt gì cả, chỉ cần đọc đúng như vậy thôi đã đủ khiến mình phải dừng lại, hít một hơi thật sâu.
Chuyện hôn nhân gia đình vốn không phải là chuyện mình đang trải qua trực tiếp, nên bài này mình xin phép chia sẻ ở góc độ người quan sát và lắng nghe từ cộng đồng, chị em tham khảo thôi chứ đừng nghe theo mình một trăm phần trăm nhé.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình nghe không ít chị em kể về những đêm ngồi chờ chồng, chờ người yêu, chờ ba của con mình đi nhậu về. Có chị nói với mình rằng cảm giác đó nó không chỉ là lo lắng, mà nó là một nỗi sợ âm ỉ, cứ để đó, không dám gọi tên. Sợ điện thoại reo lúc nửa đêm. Sợ tiếng gõ cửa lạ. Mình từng chứng kiến một chị trong nhóm kể lại, có những đêm chị ấy ngồi canh cửa sổ đến 2, 3 giờ sáng, không phải vì giận, mà vì không biết người kia đang ở đâu, có an toàn không.
Nghe những câu chuyện như vậy nhiều lần, mình dần hiểu ra một điều: rượu bia không chỉ là chuyện của một người nhậu, nó kéo theo cả một gia đình sống trong thấp thỏm.
Bạn có đang cảm thấy điều đó không?
Có phải bạn cũng từng nhắn tin dồn dập mà không thấy trả lời? Từng đứng ngồi không yên khi người thân đi nhậu về muộn hơn mọi khi? Từng tự trấn an bản thân rằng chắc không sao đâu, chắc lại say ngủ quên đâu đó thôi? Cái cảm giác vừa giận vừa thương, vừa muốn la lên vừa muốn ôm lấy người ta mà dặn đừng đi nữa, chắc nhiều chị em ở đây không xa lạ gì.
Và có khi, sâu trong lòng, bạn cũng từng nghĩ tới cái viễn cảnh tệ nhất mà không dám nói ra với ai, vì sợ nói ra rồi nó thành sự thật.
Mình nghĩ thế này
Mình nghĩ câu chuyện hai lít rượu này không nên chỉ đọc rồi lướt qua. Nó là một lời nhắc, rất đau, nhưng rất thật, rằng an toàn của một người không chỉ là chuyện cá nhân người đó. Nó là chuyện của cả một gia đình đang chờ, đang thương, đang lo. Nếu trong nhà có người hay nhậu, có lẽ đừng đợi đến lúc muộn mới nói ra nỗi sợ của mình. Một câu nhắn nhẹ nhàng, một lời dặn dò trước khi họ ra khỏi nhà, đôi khi lại quan trọng hơn mình nghĩ.
Và nếu bạn đang là người từng trải qua những đêm ngồi chờ trong thấp thỏm như vậy, mình mong bạn biết rằng cảm giác đó không hề nhỏ nhặt hay yếu đuối. Nó là tình thương thật, và nó xứng đáng được lắng nghe.
Chị em có ai từng trải qua cảm giác ngồi chờ trong lo lắng như vậy không? Kể mình nghe với, ẩn danh cũng được nhé.


