Đây là góc nhìn cá nhân của mình thôi, chị em tham khảo chứ đừng nghe hết một trăm phần trăm nhé, vì chuyện tình cảm mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau lắm.
Sáng nay đọc được một chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss, mình đọc xong ngồi thở dài một hơi dài. Câu đó là: “Bị phản bội mà vẫn nhớ, không phải yếu đuối đâu, là mình đã yêu thật lòng thôi.” Đọc xong tự nhiên thấy nghèn nghẹn, kiểu như ai đó vừa nói hộ lòng mình vậy.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình chưa có chồng, chưa có con, nhưng chuyện yêu rồi bị tổn thương thì mình cũng đã đi qua vài lần trong đời. Có những mối quan hệ kết thúc không phải vì mình hết yêu, mà vì người kia không còn xứng đáng để mình tiếp tục tin tưởng nữa. Nhưng cái khó chịu nhất không phải là chia tay, mà là cái cảm giác nửa đêm tự nhiên nhớ lại, tự nhiên thấy nhớ, rồi tự trách bản thân sao mình yếu đuối vậy, sao chưa buông được. Mình từng nghĩ mình có vấn đề, cho đến khi mình hiểu ra, nhớ một người từng thương thật lòng không phải là yếu đuối, đó là bằng chứng cho thấy mình đã sống hết mình trong mối quan hệ đó.
Bạn có đang cảm thấy thế không?
Mình nghe không ít chị em trong cộng đồng Saigon Ladyboss tâm sự y chang vậy. Có chị vừa làm mẹ đơn thân, ban ngày mạnh mẽ lo cho con, tối về vẫn lén xem lại tin nhắn cũ của người yêu cũ phản bội mình. Có bạn đã có gia đình riêng, chồng con đề huề, mà thỉnh thoảng vẫn chạnh lòng khi nhắc tới mối tình đầu từng bị lừa dối. Không phải vì họ không hạnh phúc hiện tại, mà vì ký ức yêu thương thật lòng nó không biến mất chỉ vì người kia làm sai. Nếu bạn đang đọc đến đây và thấy giống mình y chang, thì bạn không cô đơn đâu, tụi mình ở đây hiểu bạn.
Mình nghĩ thế này
Mình nghĩ tụi mình cần ngừng tự trách bản thân vì còn nhớ một người từng làm mình đau. Nhớ không có nghĩa là muốn quay lại, nhớ chỉ đơn giản là trái tim mình cần thời gian để xử lý hết cảm xúc đã dồn vào đó. Cái mình cần làm không phải là ép bản thân quên ngay lập tức, mà là cho phép mình buồn một chút, nhớ một chút, rồi từ từ đứng dậy. Người phản bội mình không xứng đáng chiếm giữ thêm một phút bình yên nào của mình nữa, nhưng cảm xúc thật lòng mình từng có, đó là của mình, mình có quyền giữ lại như một bài học, không cần phải xấu hổ vì nó.
Chị em nào từng trải qua cảm giác này, kể mình nghe với, để tụi mình cùng ôm nhau qua giai đoạn khó khăn đó nhé.


