Chai nước mắm giấu trong góc bếp và một khoảng cách không ai chịu nói ra

Hồ Alva 09/08/2026 5 phút đọc

Đây là góc nhìn cá nhân của mình thôi nha, chị em tham khảo chứ đừng nghe một trăm phần trăm, vì chuyện gia đình mỗi nhà mỗi cảnh, không ai giống ai đâu.

Sáng nay đọc được một chia sẻ ẩn danh từ cộng đồng Saigon Ladyboss, mình đọc xong ngồi lặng một lúc. Có chị kể là ba chị giấu một chai nước mắm tự mua, vì sợ chị dùng chung. Đọc câu đó, mình không thấy buồn cười, mình thấy nhói. Vì cái bị giấu không phải nước mắm, cái lộ ra là một khoảng cách mà chắc cả nhà đều biết, nhưng không ai đủ can đảm gọi tên nó ra.

Tại sao mình hiểu điều này

Mình chưa lập gia đình, chưa có con, nên mình không dám nói mình hiểu hết cảm giác làm dâu, làm vợ, làm mẹ trong một căn nhà nhiều thế hệ. Nhưng mình lớn lên trong một gia đình Sài Gòn đông người, và mình từng chứng kiến những chuyện tưởng nhỏ xíu như vậy đó âm thầm ăn mòn tình cảm trong nhà. Một chai nước mắm giấu đi, một cái tủ lạnh chia ngăn, một câu nói nửa đùa nửa thật khi ăn cơm chung. Mình từng ngồi nghe một người chị trong cộng đồng kể, chị nói chị không giận vì chai nước mắm, chị giận vì cảm giác mình là người ngoài trong chính căn nhà mình đang sống.

Bạn có đang cảm thấy điều tương tự không?

Chị em mình, có ai đang sống trong một ngôi nhà mà mọi thứ đều lịch sự, đều êm đềm, nhưng trong lòng thì cứ thấy có một lớp kính mỏng ngăn cách mình với người thân không? Không ai to tiếng, không ai làm gì sai hẳn, nhưng bạn vẫn cảm nhận được cái ranh giới vô hình đó, kiểu đồ của tôi, đồ của chị, đừng đụng vào nhau. Có chị inbox mình nói, chị thấy mình như đang ở trọ trong nhà của chính gia đình mình, ngày nào cũng cười, cũng chào hỏi, nhưng chưa bao giờ thấy được thật sự thuộc về.

Mình nghĩ thế này

Mình nghĩ những chuyện nhỏ như chai nước mắm giấu đi, nó không đáng để mình phán xét ai đúng ai sai. Vì đằng sau đó có thể là một tổn thương cũ, một lần bị hiểu lầm, một câu nói vô tình từ rất lâu mà không ai chịu xin lỗi, không ai chịu giải thích. Rồi mọi người chọn cách im lặng và giữ khoảng cách cho an toàn, thay vì ngồi lại nói thật với nhau một lần. Mình tin là khoảng cách trong nhà thường không lớn lên trong một ngày, nó lớn lên từ những điều nhỏ bị bỏ qua, không ai chịu là người mở lời trước. Và đôi khi, chỉ cần một người đủ can đảm hỏi thật lòng một câu, mọi thứ có thể khác đi rất nhiều.

Chị em có ai từng trải qua cảm giác này chưa, hay đang sống trong một khoảng cách âm thầm nào đó với người thân của mình? Kể cho mình nghe với, mình luôn ở đây lắng nghe chị em mà.

Hồ Alva
Hồ Alva
CMO, Big E Co. · Saigon Ladyboss

Người điều hành tại Big Electric, chia sẻ tư duy tài chính và nghệ thuật sống thong dong dành cho phụ nữ hiện đại.

Bạn muốn đồng hành
cùng Hồ Alva?

Gia nhập cộng đồng Saigon Ladyboss — nơi những người phụ nữ bản lĩnh cùng nhau học và lớn lên.

Lên đầu trang