Sáng nay đọc được một chia sẻ ẩn danh trong cộng đồng Saigon Ladyboss mà mình đọc đi đọc lại mấy lần. Một chị kể, ba của con chị gửi đều đặn 10 triệu mỗi tháng suốt nhiều năm, từ lúc con còn học lớp một cho tới giờ con đã 13 tuổi, đi học nội trú. Nhưng suốt 8 năm đó, anh không một lần về thăm con, cũng rất hiếm khi gọi điện hỏi thăm. Đọc xong mình lặng người mất một lúc.
Lưu ý nhỏ trước khi đọc tiếp: đây là góc nhìn cá nhân của mình, chị em tham khảo chứ đừng nghe theo 100% nhé, mỗi hoàn cảnh gia đình mỗi khác.
Tại sao mình hiểu điều này
Mình không có con, nên mình sẽ không giả vờ hiểu hết cảm giác của một người mẹ đơn thân đang gánh cả hai vai suốt bằng ấy năm. Nhưng ở trong cộng đồng Saigon Ladyboss, mình nghe không ít câu chuyện tương tự — những người phụ nữ một mình xoay xở nuôi con, trong khi người đàn ông kia chọn cách “làm tròn nghĩa vụ” bằng một khoản tiền chuyển khoản mỗi tháng, rồi coi như vậy là đủ. Nghe nhiều câu chuyện như vậy, mình dần hiểu ra một điều: tiền bạc và sự hiện diện là hai thứ hoàn toàn khác nhau, và không phải ai cũng phân biệt được — hoặc muốn phân biệt.
Bạn có đang cảm thấy thế không?
Chị em mình chắc không ít người từng ở trong hoàn cảnh phải một mình gánh vác một phần trách nhiệm mà lẽ ra phải có người chia sẻ cùng — có thể là chuyện con cái, có thể là chuyện gia đình, chuyện tài chính, hay đơn giản là một mối quan hệ mà mình luôn là người cố gắng nhiều hơn. Cảm giác đó rất mệt, và đôi khi còn kèm theo một câu hỏi khó trả lời: “mình có đang đòi hỏi quá nhiều không, hay đây vốn dĩ là điều đáng được nhận?” Mình nghĩ chị em hoàn toàn có quyền cảm thấy điều đó không công bằng, và không cần phải tự thuyết phục bản thân rằng “vậy là đủ tốt rồi”.
Mình nghĩ thế này
Tiền có thể nuôi lớn thân xác một đứa trẻ, nhưng chỉ sự hiện diện mới nuôi lớn được trái tim nó. Chu cấp đều đặn mà vắng mặt suốt nhiều năm không phải là làm tròn trách nhiệm — với mình, đó là chọn con đường dễ dàng hơn để tránh né phần khó nhất của tình yêu thương: đó là ở bên, là có mặt, là chịu trách nhiệm bằng thời gian chứ không chỉ bằng tiền.
Mình cũng nghĩ, người phụ nữ trong câu chuyện này xứng đáng được nhìn nhận không phải như một nạn nhân, mà như một người đã một mình gánh vác trọn vẹn phần khó nhất suốt bằng ấy năm — điều đó không hề nhỏ. Và đứa trẻ kia, khi lớn lên, mình tin nó sẽ hiểu được ai mới là người thực sự ở bên mình.
Chị em nghĩ sao? Chị em có đang cảm thấy điều tương tự trong hoàn cảnh của mình không? 👇 Chia sẻ câu chuyện của bạn tại link bio hoặc inbox ẩn danh nhé.


